Lời kể từ phòng cách ly số 839 liên quan đến bệnh nhân thứ 17

Một phòng trong Bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương 2

Một phòng trong Bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương 2


2 ngày trong khu cách ly, tâm trạng của anh khá thoải mái và cho biết điều kiện trong khu cách ly khá tốt.

Ngày thứ nhất: Đón nhận tin cách ly

Chủ tài khoản Facebook Long Pham Quang trong khu cách ly ở Bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương cơ sở 2 (Đông Anh - Hà Nội)

Chủ tài khoản Facebook Long Pham Quang trong khu cách ly ở Bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương cơ sở 2 (Đông Anh – Hà Nội)

* Đêm 7/3, chính thức em đã được mời đi cách ly bên Bệnh viện Bệnh nhiệt đới cơ sở 2 (huyện Đông Anh), lý do nhà em ở Trúc Bạch. Hiện nằm phòng 839 cùng em trai và 2 hàng xóm dưới nhà mình đang ở.

Lúc đầu, khi nghe tin báo là có công an quây ở nhà, phản xạ tự nhiên là trốn chạy, né sợ tập trung. Một vài người bạn điện thoại cũng kêu hỏi thăm rồi nói “ông té đi”. Em cũng gọi cho thằng em trai mới về nhà là xem “biến” được thì “biến” luôn đi, tuy nhiên sau khi bình tĩnh lại suy nghĩ và cũng ngay sau đó chừng 30 phút, là tầm 9g30 tối, thì đã có người của quận điện thoại hỏi em ở đâu, nói tình hình và mời về đi cách ly. Em nói là giải quyết xong việc sẽ về, và yên tâm là sẽ làm đúng theo những gì được yêu cầu, vì đây là trách nhiệm cá nhân với cộng đồng.

Một phòng trong Bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương 2

Một phòng trong Bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương 2

Xác định câu kéo được thêm vài tiếng, sắp xếp công việc cho nhân viên yên tâm và cũng giải thích với các bạn là vì nhà gần chỗ đó nên phải cách ly, chứ cơ hội em dính với con đó (COVID-19) là dưới 0.1% vì ngày nào cũng 3g sáng mới về và buổi trưa là đi, không tiếp xúc nói chuyện với ai ở đó.

Nhậu chia tay một bữa (vì đang uống dở rồi nên có muốn thì cũng ko giải quyết gì nữa), về ăn thêm bát phở vui (lúc này là theo đúng lời dặn. Ngồi một mình và mang theo khẩu trang ra đường), mới đi về để tập trung.

Sinh hoạt tại phòng cách ly

Sinh hoạt tại phòng cách ly

Trong đầu nghĩ, 14 ngày nằm đó thì cái sợ nhất là buồn, nhu cầu về thuốc lá là không thể thiếu, rượu giải khuây không kém phần quan trọng. Em làm 2 cây thuốc, 2 chai whisky, xách theo cái đàn guitar. Về nhét đồ vào vali, tắm rửa sạch sẽ rồi 2g gọi cho bên phường tôi đã sẵn sàng. 10 phút sau là có xe 115 đến đón cùng với 1 đồng chí gần đó, lên đường qua Đông Anh. Trên đường đi, cứ lo ngại là không biết có bị hạn chế thông tin, tịch thu điện thoại không…

* 3g sáng, tới nơi cách ly, sau khi được lấy thông tin cá nhân, em lên tầng 8 và nằm một mình 1 phòng. Ổ điện rất nhiều, wifi free… Phòng sạch sẽ, toilet trắng phau. Ổn rồi. Điện thoại nhắn tin cho gia đình rằng mọi thứ ổn. Rồi ngủ.

. Hành trang đi cách ly không thể thiếu đồ giải trí

Hành trang đi cách ly không thể thiếu đồ giải trí

5g30 sáng, một y tá hay bác sĩ em không biết vì ai cũng khẩu trang N95 kín mặt, đeo kính và mặc áo y tế xanh lét vào lấy xét nghiệm thọc que vào họng và mũi.

* 6g có đồ ăn sáng, em kệ không để ý. Ngủ tiếp.

* 10g thì được gọi dậy. Những người không tiếp xúc trực tiếp với bệnh nhân thì sang 1 khu chung để phòng riêng cho ai nguy cơ lây nhiễm cao. Dậy thấy đồ ăn sáng là 1 tô bún mọc, bún và mọc được để cẩn thận trong túi nilon. Đổ bún ra lùa.

* 11g xét nghiệm âm tính ban đầu nên được đưa sang phòng 4 người, là em trai và 2 ông hàng xóm ngay dưới nhà mình, vui rồi. Phòng chừng 40m2, điều hòa có nhưng được yêu cầu không dùng mà mở quạt và mở cửa sổ cho thoáng. Có cả 1 khu nhỏ để hút thuốc với phơi đồ trong phòng. Nói chung là điều kiện y như đi nghỉ dưỡng.

Những suất ăn được bọc cẩn thận
Những suất ăn được bọc cẩn thận

* 11g15, cơm trưa, nói thật là bất ngờ vì độ ngon của cơm. Em cam đoan ngon hơn tất cả cơm bụi vỉa hè, cơm nóng được bọc trong giấy bạc để giữ nhiệt. 1 món xào, 2 món mặn với canh. Quá ổn.

Loanh quanh ra ngoài chơi thì các y tá nói hạn chế ra ngoài. Xung quanh đó là khoảng trên 30 phòng từ nhỏ đến lớn. Hỏi thăm thì là nhóm bác sĩ của Bệnh viện Hồng Ngọc, nhóm bên khu phố Trúc Bạch, nhóm nhân viên tòa nhà 125 nơi bệnh nhân kia ở.

Suất cơm cách ly chất lượng
Suất cơm “cách ly” chất lượng hơn tất cả cơm bụi vỉa hè…

* 15g thì được phát đồ cá nhân, xà bông, bàn chải khăn mặt… Em không nhận vì có rồi để cho người khác. Mỗi người được 1 chai nước uống to. Sau đó liên hệ được với căng-tin thì thượng vàng hạ cám không thiếu gì. Nói chung là có buồn, có bực mình nhưng cố gắng để làm sao vui vẻ nhất và thật sự muốn chia sẻ, việc cách ly không có gì đáng sợ hay ghê gớm. Chỉ là sinh hoạt trong 1 khu vực nhất định, còn chả bị cấm cản về thông tin hay ăn uống này kia như mạng đưa tin.

Trước khi đi, mình tự nghĩ với 14 ngày nằm 1 chỗ thì điều cần nhất là tinh thần lạc quan, chuẩn bị những thứ giải trí cho mình được thoải mái là ổn nên những thứ là giải trí đối với mình có thể là không phù hợp với những người khác thì vui lòng bỏ qua, bởi bản thân mình nghĩ cho nhu cầu cá nhân trước.

Ngày 2: Đừng nhìn chúng tôi như những vật bị cách ly

Một đêm gần như thức trắng đến sáng, chủ yếu do thói quen thức khuya, rồi chat chit với bạn bè và trả lời comment. Tới 4g sáng, cũng chả còn mấy người tương tác nói chuyện, làm 2 ly whisky cũng không ăn thua. Tôi ngồi thiền. Rất lâu rồi mới ngồi thiền lại, cảm nhận các mạch máu chảy rần rần trong người, đầu đỡ lan man hơn một chút.

Hành lang bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương 2
Hành lang bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương 2

Tôi nghĩ, chỉ là một bài viết bình thường, sao quá nhiều người xin chia sẻ, quá nhiều bình luận theo kiểu thông cảm hay thương xót thậm chí còn chúc mau hết bệnh. Vậy nguyên nhân ở đâu? Khi mà xung quanh các phòng nơi đây hơn 100 con người – từ bác bán nước chè dưới xóm nhà mình đến những người là y tá, bác sỹ ở Bệnh viện Hồng Ngọc, cả người nước ngoài…

Sao mọi người không ai chia sẻ giống anh em mình. Mà thật ra ngay từ đầu mình cũng rất ngần ngại chia sẻ thông tin mình ở đây do sợ ảnh hưởng tới công việc kinh doanh. Mình nhận ra tất cả nằm ở 2 từ: “cách ly”.

Hai từ này thật sự nặng nề với những người trong này. Nó như kiểu là một thứ gì đó xấu xa, phải cách ly với xã hội. Như là những người bệnh, phải giấu mình đi sợ xã hội đấu tố, khinh khi hay xa lánh. Bản thân tôi trước khi công khai bài viết cũng rất sợ những thông tin mình bị cách ly ảnh hưởng tới công việc kinh doanh bởi ngành nhà hàng, dịch vụ của mình quá nhạy cảm.

Nhìn từ hành lang bệnh viện
Nhìn từ hành lang bệnh viện

Liên tục các bạn bè hỏi thăm, khách hàng lo lắng inbox hỏi tình hình và lo ngại mặc dù không dám nói thẳng. Đó là điều đáng sợ nhất và là nguyên nhân lớn nhất cản trở thông tin giữa những người nơi đây và bên ngoài.

Có nên chăng, chúng ta thay vì dùng từ cách ly thành cụm từ: “thực hiện trách nhiệm xã hội” nó mang đúng ý nghĩa hơn nhiều. Bản thân chúng tôi ở đây khỏe mạnh, đã được xét nghiệm ban đầu là âm tính và nếu xét về tình huống, khả năng – chúng tôi an toàn hơn ngoài kia nhiều.

Hàng ngày được cơm nước bê tận nơi, sát khuẩn thường xuyên chả phải bận tâm đến chuyện xếp hàng mua thực phẩm hay lo sợ về nhiễm bệnh khi ra ngoài. Nếu lỡ có nhiễm thì mình cũng được phát hiện và cứu chữa đầu tiên. Chúng tôi ở nơi đây, gò bó quanh những bức tường dù ăn uống đầy đủ nhưng đó là mình đang làm nhiệm vụ cho cộng đồng.

Các y tá, bác sỹ cũng rất nhẹ nhàng không coi chúng tôi là bệnh nhân.

Bữa sáng ngày thứ hai là phở rất ngon
Bữa sáng ngày thứ hai là phở bò khá ngon

Rất mong sự ủng hộ của những người ở ngoài nhìn nhận tích cực với những người như chúng tôi, để mọi người cởi mở thông tin hơn vì có ai bị cấm cản gì đâu. Đừng nhìn chúng tôi như những vật thể bị cách ly, đừng cười khi thấy tôi uống rượu ở nơi đây hay hút thuốc. Hãy lan tỏa những thái độ tích cực tới những người còn hoang mang, niềm tin và thái độ tích cực là vũ khí quan trọng nhất để chúng ta vượt qua dịch bệnh vào lúc này.

Hôm nay, ngày 8/3, ngày Quốc tế Phụ nữ. Tôi không thể gửi được những bó hoa tận tay cho những người phụ nữ tôi yêu quý. Những người phụ nữ ở đây cũng vậy, họ không có được một cành hoa chúc mừng, các y tá, bác sỹ vẫn phải trùm kín mít từ đầu đến chân. Hy vọng sau bài viết này sẽ có những bó hoa đến nơi đây cũng như các nơi đang cách ly khác trên toàn Việt Nam.

Chính phủ không để chúng tôi đói, không để chúng tôi thiếu thốn, thứ mà chúng tôi thiếu thốn đó chính là tinh thần. Rất mong các bạn hãy chia sẻ và gửi những bó hoa, quà và lời chúc cho toàn thể phụ nữ đang thực hiện trách nhiệm xã hội những lời thân thương nhất.

Long Quang Phạm

Tin tứcTin nhanh 24h

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chào bạn! Cảm ơn bạn đã ghé thăm website. Vui lòng liên hệ: 085-24-34567 hoặc gửi yêu cầu.